Thứ Sáu, Tháng Hai 23, 2024
English EN Korean KO Vietnamese VI

NẾU CUỘC ĐỜI BẠN LÀ MỘT BỨC TRANH, BẠN CÓ DÁM XÉ ĐI???

by Trainer Dang Tuan Tien

Rất nhiều người khi gặp một điều gì không may thường than thở rằng: “Cuộc đời mình là cả một màu đen u ám” – một câu than quen thuộc mà chúng ta từng được nghe từ ai đó.

Người lạc quan thì bảo cuộc sống này màu hồng, kẻ chán đời thì bảo cuộc sống này màu đen v.v… Và cũng không ít người bảo cuộc sống này muôn màu muôn vẻ. Tôi thì cho rằng, trong từng thời điểm, cuộc sống này mang màu gì đều do chính mình. Chúng ta muốn nó màu đen, nó sẽ đen, chúng ta muốn nó màu hồng, nó sẽ hồng. Bởi chính chúng ta chứ không ai khác là người có trách nhiệm trước cuộc sống của mình, hay nói hoa mỹ hơn, chính ta là người cầm bút tô màu cho bức tranh cuộc đời. Nghe có vẻ đơn giản? Nhưng, đời không phải lúc nào cũng màu hồng, right? (Lại một câu than thở quen thuộc).

Tôi nói thế, bởi tôi biết không phải lúc nào bánh lái cuộc sống này cũng nằm trong tầm tay và khả năng bạn. Sẽ có lúc, bạn cảm thấy bất lực trước những biến cố xảy ra trong cuộc đời mình. Và bạn chợt cay đắng nhận ra rằng nó đang nằm ngoài tầm kiểm soát dù bản thân đã cố gắng bao nhiêu chăng nữa. Chẳng hạn như trong kỳ thi đại học, bạn cố gắng học thật chăm chỉ nhưng cuối cùng kết quả thi lại không như mong muốn. Hoặc, trong chuyện tình cảm, dù bạn có cố gắng vun đắp bao nhiêu, yêu thương người ấy bao nhiêu thì cuối cùng đối phương cũng phũ phàng chia tay bạn và đến bên người khác v.v… Tôi chỉ nêu ra đây 2 trong muôn vàn trường hợp éo le trong cuộc sống này mà chúng ta ít nhiều từng gặp phải. (Tôi thích lấy ví dụ là tình yêu, vì nó là một ví dụ đơn giản mà ai cũng hiểu). Đọc đến đây, bạn thấy cuộc đời này u ám nhỉ? Vậy bạn phải làm gì?

KHÓC, BỎ CUỘC, ĐỔ LỖI CHO SỐ PHẬN, BUÔNG XUÔI HAY DỪNG LẠI???
Vì tôi biết chắc, lúc này bức tranh cuộc đời bạn đang là những hình ảnh và màu sắc mà bạn chán ghét. Nhìn một bức tranh không phải màu mà mình yêu thích, mấy ai can đảm để cầm bút lên tô lại từ đầu? Và có bao giờ bạn tự nhủ rằng, chắc gì màu mà mình tô lên sẽ được như đúng màu mà mình mong muốn?

Giả dụ rằng năm nay, bạn thi rớt đại học, liệu bạn có đủ dũng khí và kiên nhẫn để tiếp tục đợi đến kì thi năm sau??? Hoặc nếu bạn là người làm kinh doanh, bị phá sản và tay trắng, liệu bạn có đủ can đảm để cho phép mình dấn chân vào thương trường lần nữa?

Cũng như trong tình yêu, một hai lần tan vỡ, bị phản bội, bị lừa dối, mất niềm tin trong tình yêu rồi thì liệu bạn có tự tin để vỗ ngực rằng, bạn sẽ vẫn yêu người sau này bằng tất cả nhiệt thành và thơ ngây như đối với người yêu trước??? (Tôi dám cá là đọc đến đây, tự bạn sẽ có câu trả lời cho cảm xúc của mình).

NẾU CUỘC ĐỜI BẠN LÀ MỘT BỨC TRANH, BẠN CÓ DÁM XÉ ĐI???

Bạn thân mến,
Thật ra, dù bức tranh màu gì cũng không quan trọng. Điều quan trọng là, bạn dám cầm bút lên và tô lại nó? Thậm chí, can đảm hơn, mạnh mẽ hơn, bạn có dám tự tay xé đi bức tranh mà mình trân trọng, tập vứt bỏ những thứ vốn quá quen thuộc để vẽ lại một bức tranh khác đẹp hơn, tươi sáng hơn?

Và đến lúc đó, bất chợt bạn nhận ra rằng, hóa ra, đôi khi vứt bỏ lại là cách để bạn tiếp nhận những giá trị tốt đẹp hơn, những cơ hội to lớn hơn thay vì cứ ôm khư khư những giá trị cũ đã dần hoen ố mai một theo thời gian. No pain – No gain. (Không có đau thương, sẽ không có thành tựu)

Đối với tôi, 1 người làm kinh doanh không phải để đến khi thành công trên thương trường thì mới được gọi bằng 2 chữ DOANH NHÂN. Mà DOANH NHÂN là kẻ dám can đảm và kiên trì theo đuổi ước mơ và mục tiêu mình dù thất bại bao nhiêu lần chăng nữa, là kẻ can đảm cắn răng đạp lên thất bại để tiếp tục hành trình phía trước, trên thương trường còn lắm những chông gai.

Có thể bạn quan tâm

Rời Khỏi Bình Luận